Tình Yêu Thương & Sự Thật

✴️ NGƯỜI CÔNG CHÍNH: KHI NÀO NÊN IM LẶNG, KHI NÀO NÊN LÊN TIẾNG?

Khi bị xúc phạm hay vu khống, người công chính không phản ứng theo bản năng. Kinh Thánh không dạy im lặng hay lên tiếng cực đoan, mà dạy sự phân định: biết khi nào nên im lặng và khi nào cần lên tiếng để bảo vệ lẽ thật.

✴️ NGƯỜI CÔNG CHÍNH: KHI NÀO NÊN IM LẶNG, KHI NÀO NÊN LÊN TIẾNG?

Trong đời sống, không ai tránh khỏi việc bị hiểu lầm, bị xúc phạm, thậm chí bị vu khống.
Với người mong muốn sống ngay thẳng, câu hỏi không phải là có bị nói xấu hay không,
mà là: phải phản ứng thế nào cho đúng trước mặt Đức Chúa Trời?

Kinh Thánh không đưa ra một công thức cứng nhắc.
Ngược lại, Lời Chúa dạy con người sự phân định:
biết khi nào nên im lặng, và khi nào cần lên tiếng.


1. Chúa Giê-su đã im lặng trong một hoàn cảnh rất đặc thù

Kinh Thánh chép về Chúa Giê-su:

“Ngài bị ức hiếp, nhưng khi chịu khổ nạn thì chẳng hề mở miệng;
như chiên bị dẫn đến hàng làm thịt,
như chiên câm trước kẻ hớt lông mình,
thì Ngài cũng chẳng hề mở miệng.”

(Ê-sai 53:7)

Câu Kinh Thánh này không phải là mệnh lệnh cho mọi tín hữu phải im lặng khi bị vu khống.
Đây là sự mô tả về Chúa Giê-su trong một sứ mạng cứu chuộc đặc thù.

Ngài im lặng:

  • không phải vì Ngài không có gì để nói,
  • không phải vì Ngài đồng ý với lời buộc tội,
  • mà vì lời biện hộ lúc ấy không còn phục vụ sứ mạng cứu chuộc.

Sự im lặng ấy là chủ động, không phải cam chịu;
vâng phục, không phải yếu đuối.


2. Kinh Thánh không dạy im lặng tuyệt đối

Nếu chỉ dừng lại ở Ê-sai 53:7, rất dễ hiểu sai rằng: bị oan thì cứ im lặng là đúng.
Nhưng Kinh Thánh nói rõ:

“Có thì giờ nín lặng,
có thì giờ nói ra.”

(Truyền Đạo 3:7)

Im lặng có chỗ đứng của nó.
Lên tiếng cũng có chỗ đứng của nó.

Người công chính không sống theo phản xạ,
mà sống trong sự phân định.


3. Khi nào người công chính nên im lặng?

Người công chính có thể chọn im lặng khi:

  • lời xúc phạm chỉ mang tính cá nhân,
  • sự vu khống nhằm kích động cảm xúc,
  • phản ứng lúc ấy chỉ làm lan truyền điều xấu,
  • lời nói không làm sáng lẽ thật, mà chỉ thỏa cái tôi.

Trong những trường hợp ấy, im lặng không phải là nhận tội,
mà là không để mình bị kéo vào điều ác.

“Chớ đáp kẻ dại theo sự dại nó,
kẻo con cũng trở nên giống như nó.”

(Châm Ngôn 26:4)

Sự im lặng ở đây là từ chối đáp trả theo cách dại,
từ chối bước vào vòng xoáy hơn thua, giận dữ và kích động.

Nhưng sự im lặng này không phải là im lặng tuyệt đối.
Nó chỉ là sự im lặng trước cách dại,
chứ không phải sự im lặng trước điều dại.

Vì thế, Kinh Thánh tiếp tục đặt ra ranh giới cho sự im lặng ấy:

“Hãy đáp kẻ dại theo sự dại nó,
kẻo nó tưởng mình là khôn ngoan.”

(Châm Ngôn 26:5)

Nghĩa là: không tranh cãi để thắng,
nhưng lên tiếng đúng mực để làm rõ sự thật,
để người khác không bị dẫn dắt,
và để điều dại không được khoác áo “khôn ngoan”.


4. Khi nào người công chính cần lên tiếng?

Người công chính cần lên tiếng khi:

  • sự thật bị bóp méo,
  • người khác bị tổn thương vì hiểu lầm,
  • sự sai trái được che đậy bằng lời nói dối,
  • im lặng khiến điều ác có thêm đất đứng.

Kinh Thánh dạy:

“Ai biết điều thiện mình phải làm mà không làm, thì phạm tội.”
(Gia-cơ 4:17)

Và:

“Hãy mở miệng mình vì kẻ câm lặng.”
(Châm Ngôn 31:8)

Lên tiếng ở đây không phải để hơn thua,
mà để ánh sáng không bị che khuất.


5. Lên tiếng – nhưng không theo cách của thế gian

Khi cần nói, người công chính:

  • không cay đắng,
  • không công kích cá nhân,
  • không tranh cãi vô tận.

“Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận.”
(Châm Ngôn 15:1)

Họ chỉ làm rõ sự thật,
rồi phó thác kết quả cho Đức Chúa Trời.


KẾT

Người công chính không sống bằng phản xạ,
cũng không sống bằng những khẩu hiệu đạo lý đơn giản.

Họ không im lặng cho yên chuyện,
và cũng không lên tiếng để hơn thua.

Họ bước đi trong sự phân định:

  • phân định điều gì chỉ chạm đến cái tôi, để có thể phó thác,
  • và điều gì chạm đến lẽ thật, để không thể làm ngơ.

Im lặng khi lời nói không mang lại ánh sáng.
Lên tiếng khi im lặng trở thành đồng lõa.

Đó không phải là sự khôn ngoan của thế gian,
mà là dấu hiệu của một tấm lòng ngay thẳng
biết sống trước mặt Đức Chúa Trời.

📖

Trích dẫn Kinh Thánh

Người bị hiếp-đáp, nhưng khi chịu sự khốn-khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng.
Ê-sai 53:7 (VIE1925)
có kỳ xé rách, và có kỳ may; có kỳ nín-lặng, có kỳ nói ra;
Truyền-đạo 3:7 (VIE1925)
Chớ đáp với kẻ ngu-si tùy sự ngu-dại nó, E con giống như nó chăng.
Châm-ngôn 26:4 (VIE1925)
Hãy đáp với kẻ ngu-si tùy sự ngu-dại nó, Kẻo nó khôn-ngoan theo mắt nó chăng.
Châm-ngôn 26:5 (VIE1925)
Cho nên, kẻ biết làm điều lành mà chẳng làm, thì phạm tội.
Gia-cơ 4:17 (VIE1925)
Hãy mở miệng mình binh kẻ câm, Và duyên-cớ của các người bị .
Châm-ngôn 31:8 (VIE1925)
Lời đáp êm-nhẹ làm nguôi cơn-giận; Còn lời trêu thạnh-nộ thêm.
Châm-ngôn 15:1 (VIE1925)

Các bài viết khác cùng chuyên mục

← Trở về trang các bài viết